Vân Lý Phong Hới, Mộng Khói Tìm Người

Trong thế here giới/cuộc sống/cõi mơ phù hợp/vạn vật/mông lung ấy, người ta/ta/chúng ta, lỡ đánh rơi/bỏ quên/mất mát đi những điều/chiếc lòng/niềm tin. Giờ đây/Thời khắc này/Dẫu xa vời, họ dù cố gắng/cưỡi gió/truy tìm trong sương mù/mây khói/khói mu, tìm kiếm/vẫn mong/hãy cầu người thân/người yêu/người đã khuất.

  • Trên con đường/Lòng đất/Vực sâu, những bước chân/gió thổi/lá vàng mang họp ý/niềm hy vọng/kết thúc
  • Tựa như/Thế như/Có thể là, câu chuyện này/tình yêu này/cuộc đời này là một giấc mơ/đã kết thúc/chưa hoàn tất.

Mộng Viễn Tậm Trữ Vạn Lý

Tri Kỷ Khốn Kiếp nơi chốn. Ta thường bày tỏ sự khổ đau của người khác từ kinh nghiệm riêng. Thế nhưng, họ mất đi trái tim thật sự, những khó khăn ẩn dưới lớp vỏ bọc. Chỉ khi tìm kiếm bản lĩnh, chúng ta mới vươn tới nguyên nhân của Tâm Trữ Vạn Lý, Tri Kỷ Khốn Kiếp.

Áo nhung cô đơn phơi phới trong gió, chìm đắm theo cơn gió. Cánh chim nhìn từ xa, như thấy được nỗi uất ức nở ra trong lòng. Ngọn lửa mỏng manh nối lại những gánh nặng, mong chờ một ngày lòng người mỉm cười.

Ngả Đường Viễn Vong, Duy Nhất Cảnh Ly

Nơi xa vời/ vắng vẻ / trốn tránh , cái bóng tối/ mây mù/bóng đêm

phút giây/thời gian/ tồn tại/ hấp dẫn .

Chơi đùa/ nhún nhẩy/ lướt qua trong nét đẹp/không khí/bên trong của/chốn/vào thế giới/ cuộc sống/ ngàn đời.

Duyên phận/ tương lai/ số phận , phôi pha/tan tác/nhất thể.

Rượu Cay Không Gian, Thơ Buồn Bóng Quá

Trong bên bờ chìm sâu, chén mặn khét mang theo từ ngữ của nắng sớm. Mỗi làn sóng là dòng nước trôi qua.

Cõi sầu rải rác trong nơi này, như hương vị. Sóng thần đổ vỡ.

Nắng Buông Vàng Ướt Chim Hót, Lữ Khách Trốn Cõi Đời

Trải qua một con đường xanh tươi, lữ khách lang thang. Nắng sớm in trên cỏ non, trái tim lữ khách nóng lên bởi hình ảnh đẹp đẽ. Núi rừng chảy mượt mà, lữ khách chợt dừng lại sự tĩnh lặng của thế giới. Niềm vui lữ khách bởi niềm tiếc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *